别成都诸友

宋代 王绅
窃禄居成都,妨贤心独耻。徵书天上来,诏许归帝里。 仓皇不俟驾,惕惕戒行李。虽无怀土情,宁不念知己。 雄藩众朋旧,一一皆佳士。出饯锦江湄,芳情蔼如醴。 话言始云洽,吾事适有指。方舟解维去,咫尺川原异。 云山杳茫茫,契阔慨今始。相期岂无言,令德在惇美。
qiè chéng   fáng xián xīn chǐ zhēng shū tiān shàng lái zhào   guī    
cāng huáng jià   jiè xíng suī huái 怀 qíng níng   niàn zhī    
xióng fān zhòng péng jiù   jiē jiā shì chū jiàn jǐn jiāng méi fāng   qíng ǎi    
huà yán shǐ yún qià   shì shì yǒu zhǐ fāng zhōu jiě wéi zhǐ   chǐ chuān yuán    
yún shān yǎo máng máng   kuò kǎi jīn shǐ xiāng yán lìng   zài dūn měi