别白水归大雪

宋代 赵文
冰枝压路不可行,健夫快斧声丁丁。 南来未得过车道,北山复作发屋声。 低枝丛薄亦可喜,但觉身过琉璃城。 山高路滑凛欲跌,拄杖赖有青童君。 平安度岭笑相贺,榾柮快暖胭脂春。 夜投野店且熟睡,明日阴晴明日事。
bīng zhī xíng   jiàn kuài shēng dīng dīng  
nán lái wèi guò chē dào   běi shān zuò shēng  
zhī cóng báo   dàn jué shēn guò liú li chéng  
shān gāo huá lǐn diē   zhǔ zhàng lài yǒu qīng tóng jūn  
píng ān lǐng xiào xiāng   duò kuài nuǎn yān zhī chūn  
tóu diàn qiě shú shuì   míng yīn qíng míng shì