表兄淀山大参以自在居士墨竹俾予题诗

明代 归有光
奉常余之外高祖,儒雅风流绝近古。少年侍直承明庐,重瞳屡回加慰拊。 玉堂无事只写竹,影落谦缃生风雨。翠叶苍筠满人间,凌海越嶂争购取。 吾家宝藏三大轴,其一今在尚书府。二幅翻飞入岛夷,神物化去不可睹。 吾兄安得此尺素,千缗不吝雠海贾。盛夏张之紫薇省,凉气歘忽周堂庑。 划然北壁开户牖,雨势欲滴风披舞。此时静坐亦何有,满眼不复见尘土。 湘妃帝子对之泣,藐姑神人谁与伍?吾兄好画识画意,余方潦倒困蓬户。 墨竹昔称李夫人,湖州孟端皆堪谱。高人自有千载名,世上儿子何足数? 作诗题竹非为竹,俯仰自觉吾心苦。东坡先生岂浪语,知我之兄惟老可。
fèng cháng zhī wài gāo   fēng liú jué jìn shào nián shì zhí chéng míng zhòng   tóng huí jiā wèi    
táng shì zhǐ xiě zhú   yǐng luò qiān xiāng shēng fēng cuì cāng yún mǎn rén jiān líng   hǎi yuè zhàng zhēng gòu    
jiā bǎo zàng sān zhòu   jīn zài shàng shū èr fān fēi dǎo shén   huà    
xiōng ān chǐ   qiān mín lìn chóu hǎi jiǎ shèng xià zhāng zhī wēi shěng liáng   chuā zhōu táng    
huá rán běi kāi yǒu   shì fēng shí jìng zuò yǒu mǎn   yǎn jiàn chén    
xiāng fēi duì zhī   miǎo shén rén shuí   xiōng hǎo huà shí huà   fāng liáo dǎo kùn péng  
zhú chēng rén   zhōu mèng duān jiē kān gāo rén yǒu qiān zǎi míng shì   shàng ér zi shù    
zuò shī zhú fēi wéi zhú   yǎng jué xīn dōng xiān sheng làng zhī   zhī xiōng wéi lǎo