汴河十二韵

唐代 许棠
昔年开汴水,元应别有由。或兼通楚塞,宁独为扬州。 直断平芜色,横分积石流。所思千里便,岂计万方忧。 首甚资功济,终难弭宴游。空怀龙舸下,不见锦帆收。 浪倒长汀柳,风欹远岸楼。奔逾怀许竭,澄彻泗滨休。 路要多行客,鱼稀少钓舟。日开天际晚,雁合碛西秋。 一派注沧海,几人生白头。常期身事毕,于此泳东浮。
nián kāi biàn shuǐ   yuán yīng bié yǒu yóu huò jiān tōng chǔ sāi   níng wèi yáng zhōu
zhí duàn píng   héng fēn shí liú suǒ qiān biàn 便   wàn fāng yōu
shǒu shén gōng   zhōng nán yàn yóu kōng huái 怀 lóng xià   jiàn jǐn fān shōu
làng dào cháng tīng liǔ   fēng yuǎn àn lóu bēn huái 怀 jié   chéng chè bīn xiū
yào duō xíng   shǎo diào zhōu kāi tiān wǎn   yàn 西 qiū
pài zhù cāng hǎi   rén shēng bái tóu cháng shēn shì   yǒng dōng