汴河十二韻

唐代 許棠
昔年開汴水,元應別有由。或兼通楚塞,寧獨為揚州。 直斷平蕪色,橫分積石流。所思千里便,豈計萬方憂。 首甚資功濟,終難弭宴遊。空懷龍舸下,不見錦帆收。 浪倒長汀柳,風欹遠岸樓。奔逾懷許竭,澄徹泗濱休。 路要多行客,魚稀少釣舟。日開天際晚,雁合磧西秋。 一派注滄海,幾人生白頭。常期身事畢,於此泳東浮。
nián kāi biàn shuǐ   yuán yīng bié yǒu yóu huò jiān tōng chǔ sāi   níng wèi yáng zhōu
zhí duàn píng   héng fēn shí liú suǒ qiān biàn 便   wàn fāng yōu
shǒu shén gōng   zhōng nán yàn yóu kōng huái lóng xià   jiàn jǐn fān shōu
làng dào cháng tīng liǔ   fēng yuǎn àn lóu bēn huái jié   chéng chè bīn xiū
yào duō xíng   shǎo diào zhōu kāi tiān wǎn   yàn 西 qiū
pài zhù cāng hǎi   rén shēng bái tóu cháng shēn shì   yǒng dōng