本中将为海陵之行念当复与子之作别意殊愦愦偶得两诗上呈并告送与壮舆叔用也 其一
斯人如玉雪,可爱不可忘。助以濯沧海,亦复閟馀光。
今兹困尘土,更伴众翼翔。时来唤我语,共此一榻凉。
风雨来颊舌,冰霜清肺肠。我老渐窘束,公才方颉颃。
春秋有体制,子盖能文章。要当纂微言,不以近故妨。
粲然东园花,不登葵藿场。
sī
斯
rén
人
rú
如
yù
玉
xuě
雪
,
kě
可
ài
爱
bù
不
kě
可
wàng
忘
zhù
。
yǐ
助
zhuó
以
cāng
濯
hǎi
沧
yì
海
,
fù
亦
bì
复
yú
閟
guāng
馀
光
。
jīn
今
zī
兹
kùn
困
chén
尘
tǔ
土
,
gèng
更
bàn
伴
zhòng
众
yì
翼
xiáng
翔
shí
。
lái
时
huàn
来
wǒ
唤
yǔ
我
gòng
语
,
cǐ
共
yī
此
tà
一
liáng
榻
凉
。
fēng
风
yǔ
雨
lái
来
jiá
颊
shé
舌
,
bīng
冰
shuāng
霜
qīng
清
fèi
肺
cháng
肠
wǒ
。
lǎo
我
jiàn
老
jiǒng
渐
shù
窘
gōng
束
,
cái
公
fāng
才
jié
方
háng
颉
颃
。
chūn
春
qiū
秋
yǒu
有
tǐ
体
zhì
制
,
zi
子
gài
盖
néng
能
wén
文
zhāng
章
yào
。
dāng
要
zuǎn
当
wēi
纂
yán
微
bù
言
,
yǐ
不
jìn
以
gù
近
fáng
故
妨
。
càn
粲
rán
然
dōng
东
yuán
园
huā
花
,
bù
不
dēng
登
kuí
葵
huò
藿
chǎng
场
。