本中將為海陵之行念當復與子之作別意殊憒憒偶得兩詩上呈並告送與壯輿叔用也 其一

宋代 呂本中
斯人如玉雪,可愛不可忘。助以濯滄海,亦復閟餘光。 今茲困塵土,更伴眾翼翔。時來喚我語,共此一榻涼。 風雨來頰舌,冰霜清肺腸。我老漸窘束,公才方頡頏。 春秋有體制,子蓋能文章。要當纂微言,不以近故妨。 粲然東園花,不登葵藿場。
rén xuě   ài wàng zhù zhuó cāng hǎi   guāng    
jīn kùn chén   gèng bàn zhòng xiáng shí lái huàn gòng   liáng    
fēng lái jiá shé   bīng shuāng qīng fèi cháng lǎo jiàn jiǒng shù gōng   cái fāng jié háng    
chūn qiū yǒu zhì   zi gài néng wén zhāng yào dāng zuǎn wēi yán   jìn fáng    
càn rán dōng yuán huā   dēng kuí huò chǎng