被使出关诗
出关登陇坂,回首望秦川。绛水通西晋,机桥指北燕。
奔流下激石,古木上参天。莺啼落春后,雁度在秋前。
平生屡此别,肠断自催年。
chū
出
guān
关
dēng
登
lǒng
陇
bǎn
坂
,
huí
回
shǒu
首
wàng
望
qín
秦
chuān
川
。
。
jiàng
绛
shuǐ
水
tōng
通
xī
西
jìn
晋
,
jī
机
qiáo
桥
zhǐ
指
běi
北
yān
燕
。
。
bēn
奔
liú
流
xià
下
jī
激
shí
石
,
gǔ
古
mù
木
shàng
上
cān
参
tiān
天
。
。
yīng
莺
tí
啼
luò
落
chūn
春
hòu
后
,
yàn
雁
dù
度
zài
在
qiū
秋
qián
前
。
。
píng
平
shēng
生
lǚ
屡
cǐ
此
bié
别
,
cháng
肠
duàn
断
zì
自
cuī
催
nián
年
。
。