北山四时招隐辞 其四

宋代 周密
风栗栗兮云黄,梅事动兮贞芳。纷白月兮广野,屑宝璐兮平冈。 云可怡兮日可献,野可撷兮水可湘。拾樵苏兮野爨,储橡栗兮山粮。 竹房深兮云暖,芸几净兮春芗。官无徵兮村静,年屡有兮金穰。 我今不乐兮岁迟暮,处嘉遁兮徜徉。击鲜拊缶兮聊以卒岁,谁争子所兮乐其乐兮无央。
fēng yún huáng   méi shì dòng zhēn fāng fēn bái yuè guǎng 广 xiè   bǎo píng gāng    
yún xiàn   xié shuǐ xiāng shí qiáo cuàn chǔ   xiàng shān liáng    
zhú fáng shēn yún nuǎn   yún jìng chūn xiāng guān zhēng cūn jìng nián   yǒu jīn ráng    
jīn suì chí   chù jiā dùn cháng yáng xiān fǒu liáo suì shuí   zhèng suǒ yāng