北人以松皮为菜予初不知味虞侍郎分饷一小把因饭素授厨人与园蔬杂进珍美可喜因作一诗

宋代 朱弁
吾老似出家,晚悟愧根钝。滋旨却膻荤,禅蜕要亲近。 伟哉十八公,兹道亦精进。舍身奉刀几,割体绝嗔恨。 鳞皴老龙皮,鸣齿溢芳润。流膏为伏龟,千岁未须问。 便堪奴笋蕨,讵肯友芝菌。跏趺得一饱,万事皆可摈。 侍郎文懿后,落落众推俊。澹然世味薄,内典得所信。 香厨留净供,频食不言顿。晏然默不语,草木雷音震。 得法于此公,骨髓传心印。应怜持节人,饷此为问讯。 欲将无上味,为我洗尘坌。食之不敢馀,感激在方寸。
lǎo shì chū jiā   wǎn kuì gēn dùn zhǐ què shān hūn chán   tuì yào qīn jìn    
wěi zāi shí gōng   dào jīng jìn shě shēn fèng dāo   jué chēn hèn    
lín cūn lǎo lóng   míng chǐ 齿 fāng rùn liú gāo wèi guī qiān   suì wèi wèn    
biàn 便 kān sǔn jué   kěn yǒu zhī jūn jiā bǎo wàn   shì jiē bìn    
shì láng wén hòu   luò luò zhòng tuī jùn dàn rán shì wèi báo nèi   diǎn de suǒ xìn    
xiāng chú liú jìng gōng   pín shí yán dùn yàn rán cǎo   léi yīn zhèn    
gōng   suǐ chuán xīn yìn yīng lián chí jié rén xiǎng   wèi wèn xùn    
jiāng shàng wèi   wèi chén bèn shí zhī gǎn gǎn   zài fāng cùn