悲秋诗

隋代 杨广
故年秋始去,今年秋复来。露浓山气冷,风急蝉声哀。 鸟击初移树,鱼寒欲隐苔。断雾时通日,残云尚作雷。
nián qiū shǐ   jīn nián qiū lái nóng shān lěng   fēng chán shēng āi
niǎo chū shù   hán yǐn tái duàn shí tōng   cán yún shàng zuò léi