北邙篇

唐代 刘希夷
南桥昏晓人万万,北邙新故冢千千。自为骄奢彼都邑,何图零落此山颠。 不知虚魄寻归路,但见僵尸委墓田。青松乐饮无容色,白骨生苔有岁年。 地久青松摧为薪,天长白骨化为尘。碧山明月徒自晓,黄居闇室不知晨。 汉家城郭帝王州,晋国衣冠车马流。金谷青春珠绮舞,铜阶碧树玉人游。 云起清盈骄画阁,水堂明迥弄仙舟。始忆断歌催一代,俄悲长夜历千秋。 秋枫至兮冬雪明,春两息兮夏云生。墨池沙枯通草蔓,妆楼瓦尽向林倾。 古箧重书宜笔迹,路台鹤胃若弦声。不信草经延暮齿,惟求青史列虚名。 呜呼哀哉洛阳道,相思相望蓬莱岛。玉颜晖晖并是春,人发青青未尝老。 星帘捲兮月窗开,镜花摇兮山树回。仙衣窈窕风吹去,雨盖霏微舞绕来。 与君携手三山顶,如何冥寞九泉台。
nán qiáo hūn xiǎo rén wàn wàn   běi máng xīn zhǒng qiān qiān wèi jiāo shē   líng luò shān diān    
zhī xún guī   dàn jiàn jiāng shī wěi tián qīng sōng yǐn róng bái   shēng tái yǒu suì nián    
jiǔ qīng sōng cuī wéi xīn   tiān cháng bái huà wèi chén shān míng yuè xiǎo huáng   ān shì zhī chén    
hàn jiā chéng guō wáng zhōu   jìn guó guān chē liú jīn qīng chūn zhū tóng   jiē shù rén yóu    
yún qīng yíng jiāo huà   shuǐ táng míng jiǒng nòng xiān zhōu shǐ duàn cuī dài é   bēi cháng qiān qiū    
qiū fēng zhì dōng xuě míng   chūn liǎng xià yún shēng chí shā tōng cǎo màn zhuāng   lóu jǐn xiàng lín qīng    
qiè zhòng shū   tái wèi ruò xián shēng xìn cǎo jīng yán chǐ wéi 齿   qiú qīng shǐ liè míng    
āi zāi luò yáng dào   xiāng xiāng wàng péng lái dǎo yán huī huī bìng shì chūn rén   qīng qīng wèi cháng lǎo    
xīng lián juǎn yuè chuāng kāi   jìng huā yáo shān shù huí xiān yǎo tiǎo fēng chuī   gài fēi wēi rào lái    
jūn xié shǒu sān shān dǐng   míng jiǔ quán tái