八月十七日哭仲驭 其一

清代 钱澄之
去岁兹辰绝命年,椎心不敢恨苍天。定知叔宝神难寿,虚拟相如病未痊。 血溅长堤留碧草,魂归小阁亦青毡。哭君一字肠堪断,夜半山空叫杜鹃!
suì chén jué mìng nián   chuí xīn gǎn hèn cāng tiān dìng zhī shū bǎo shén nán shòu 寿   xiàng bìng wèi quán    
xuè jiàn zhǎng liú cǎo   hún guī xiǎo qīng zhān jūn cháng kān duàn   bàn shān kōng jiào juān