八月廿三日芙蓉花下留南宫岳山人饮明日岳山人过玉山南宫老矣不知复几聚首观花听琴情不能堪因赋长句并简玉山
芙蓉著花已烂熳,浊酒弹琴聊少停。数声别鹄隔江渚,一醉秋天空玉瓶。
况当宾客欲行迈,忍使风雨即飘零。攀条掇英重惆怅,但愿花开长不醒。
fú
芙
róng
蓉
zhù
著
huā
花
yǐ
已
làn
烂
màn
熳
,
zhuó
浊
jiǔ
酒
tán
弹
qín
琴
liáo
聊
shǎo
少
tíng
停
shù
。
shēng
数
bié
声
hú
别
gé
鹄
jiāng
隔
zhǔ
江
yī
渚
,
zuì
一
qiū
醉
tiān
秋
kōng
天
yù
空
píng
玉
瓶
。
kuàng
况
dāng
当
bīn
宾
kè
客
yù
欲
xíng
行
mài
迈
,
rěn
忍
shǐ
使
fēng
风
yǔ
雨
jí
即
piāo
飘
líng
零
pān
。
tiáo
攀
duō
条
yīng
掇
zhòng
英
chóu
重
chàng
惆
dàn
怅
,
yuàn
但
huā
愿
kāi
花
cháng
开
bù
长
xǐng
不
醒
。