罢徐州往南京马上走笔寄子由五首

宋代 苏轼
吏民莫扳援,歌管莫凄咽。 吾生如寄耳,宁独为此别。 别离随处有,悲恼缘爱结。 而我本无恩,此涕谁为设。 纷纷等儿戏,鞭?登遭割截。 道边双石人,几见太守发。 有知当解笑,抚掌冠缨绝。 父老何自来,花枝袅长红。 洗盏拜马前,请寿使君公。 前年无使君,鱼鳖化儿童。 举鞭谢父老,正坐使君穷。 穷人命分恶,所向招灾凶。 水来非吾过,去亦非吾功。 古汴従西来,迎我向南京。 东流入淮泗,送我东南行。 暂别还复见,依然有余情。 春雨涨微波,一夜到彭城。 过我黄楼下,朱栏照飞甍。 可怜洪上石,谁听月中声。 前年过南京,麦老樱桃熟。 今来旧游处,樱麦半黄绿。 岁月如宿夕,人事几反覆。 青衫老従事,坐稳生髀肉。 联翩阅三守,迎送如转毂。 归耕何时决,田舍我已卜。 卜田向何许,石佛山南路。 下有尔家川,千畦种秔稌。 山泉宅龙蜃,平地走膏乳。 异时亩一金,近欲为逃户。 逝将解簪绂,卖剑买牛具。 故山岂不怀,废宅生蒿穞。 便恐桐乡人,长祠仲卿墓。
mín bān yuán   guǎn yān  
shēng ěr   níng wèi bié  
bié suí chù yǒu   bēi nǎo yuán ài jié  
ér běn ēn   shuí wèi shè  
fēn fēn děng ér   biān   ? dēng zāo jié  
dào biān shuāng shí rén   jiàn tài shǒu  
yǒu zhī dāng jiě xiào   zhǎng guān yīng jué  
lǎo lái   huā zhī niǎo cháng hóng  
zhǎn bài qián   qǐng shòu 寿 shǐ 使 jūn gōng  
qián nián shǐ 使 jūn   biē huà ér tóng  
biān xiè lǎo   zhèng zuò shǐ 使 jūn qióng  
qióng rén mìng fēn è   suǒ xiàng zhāo zāi xiōng  
shuǐ lái fēi guò   fēi gōng  
biàn cóng 西 lái   yíng xiàng nán jīng  
dōng liú huái   sòng dōng nán xíng  
zàn bié hái jiàn   rán yǒu qíng  
chūn zhǎng wēi   dào péng chéng  
guò huáng lóu xià   zhū lán zhào fēi méng  
lián hóng shàng shí   shuí tīng yuè zhōng shēng  
qián nián guò nán jīng   mài lǎo yīng táo shú  
jīn lái jiù yóu chù   yīng mài bàn huáng 绿  
suì yuè 宿   rén shì fǎn  
qīng shān lǎo cóng shì   zuò wěn shēng ròu  
lián piān yuè sān shǒu   yíng sòng zhuǎn  
guī gēng shí jué   tián shè bo  
bo tián xiàng   shí shān nán  
xià yǒu ěr jiā chuān   qiān zhǒng jīng  
shān quán zhái lóng shèn   píng zǒu gāo  
shí jīn   jìn wèi táo  
shì jiāng jiě zān   mài jiàn mǎi niú  
shān huái 怀   fèi zhái shēng hāo  
biàn 便 kǒng tóng xiāng rén   zhǎng zhòng qīng