跋吴箕秀才

宋代 杨万里
君家子华翰林老,解吟芳草夕阳愁。 开红落翠天为泣,覆手作春翻手秋。 晚唐异味今谁嗜,耳孙下笔参差是。 一径芙蓉十万枝,唤作春风二月时。 旁人笑渠眼花恐落井,渠方掉头得句呼不醒。 老夫向来守荆溪,郡有诗人元不知。 赠我连城杂照乘,一夜空斋横白蜺。
jūn jiā zi huá hàn lín lǎo   jiě yín fāng cǎo yáng chóu  
kāi hóng luò cuì tiān wèi   shǒu zuò chūn fān shǒu qiū  
wǎn táng wèi jīn shuí shì   ěr sūn xià cēn shì  
jìng róng shí wàn zhī   huàn zuò chūn fēng èr yuè shí  
páng rén xiào yǎn huā kǒng luò jǐng   fāng diào tóu de xǐng  
lǎo xiàng lái shǒu jīng   jùn yǒu shī rén yuán zhī  
zèng lián chéng zhào chéng   kōng zhāi héng bái