跋吳箕秀才

宋代 楊萬里
君家子華翰林老,解吟芳草夕陽愁。 開紅落翠天為泣,覆手作春翻手秋。 晚唐異味今誰嗜,耳孫下筆參差是。 一徑芙蓉十萬枝,喚作春風二月時。 旁人笑渠眼花恐落井,渠方掉頭得句呼不醒。 老夫向來守荊溪,郡有詩人元不知。 贈我連城雜照乘,一夜空齋橫白蜺。
jūn jiā zi huá hàn lín lǎo   jiě yín fāng cǎo yáng chóu  
kāi hóng luò cuì tiān wèi   shǒu zuò chūn fān shǒu qiū  
wǎn táng wèi jīn shuí shì   ěr sūn xià cēn shì  
jìng róng shí wàn zhī   huàn zuò chūn fēng èr yuè shí  
páng rén xiào yǎn huā kǒng luò jǐng   fāng diào tóu de xǐng  
lǎo xiàng lái shǒu jīng   jùn yǒu shī rén yuán zhī  
zèng lián chéng zhào chéng   kōng zhāi héng bái