八声甘州

清代 郑文焯
荡岩霏、弄晚点荒寒,渔灯两三星。叹风流残霸,湖山灵气,空葬倾城。 一镜吴波变沼,花雨洗蛮腥。片石兴亡恨,玉轸无声。 惟有西江明月,照故宫残梦,梧叶催醒。奈登临愁眼,还向此山青。 更谁吹、乌栖哀调,唤暮鸿、烟际落芦汀。馀情寄,白云题句,连步天平。
dàng yán fēi nòng wǎn diǎn huāng hán   dēng liǎng sān xīng tàn fēng liú cán shān   líng kōng zàng   qīng chéng      
jìng biàn zhǎo   huā mán xīng piàn shí xīng wáng hèn   zhěn shēng    
wéi yǒu 西 jiāng míng yuè   zhào gōng cán mèng   cuī xǐng nài dēng lín chóu yǎn hái   xiàng shān qīng    
gèng shuí chuī āi diào huàn   hóng yān 鸿 luò tīng qíng bái yún   lián tiān   píng