八声甘州
听风高木叶响悲辛,吹彻一天云。看群山憔悴,浅朱暗碧,淡入微尘。
纵许花枝依旧,已是隔年春。湿湿流光里,雨送黄昏。
露电还成泡影,想梦原之上,遍种荆榛。愿他生他世,不记爪泥痕。
恨当时,白衣青鬓,惹相思,辜负绿罗裙。伤情耳、晓寒深处,我是归人。
tīng
听
fēng
风
gāo
高
mù
木
yè
叶
xiǎng
响
bēi
悲
xīn
辛
,
chuī
吹
chè
彻
yì
一
tiān
天
yún
云
。
。
kàn
看
qún
群
shān
山
qiáo
憔
cuì
悴
,
qiǎn
浅
zhū
朱
àn
暗
bì
碧
,
dàn
淡
rù
入
wēi
微
chén
尘
。
。
zòng
纵
xǔ
许
huā
花
zhī
枝
yī
依
jiù
旧
,
yǐ
已
shì
是
gé
隔
nián
年
chūn
春
。
。
shī
湿
shī
湿
liú
流
guāng
光
lǐ
里
,
yǔ
雨
sòng
送
huáng
黄
hūn
昏
。
。
lù
露
diàn
电
hái
还
chéng
成
pào
泡
yǐng
影
,
xiǎng
想
mèng
梦
yuán
原
zhī
之
shàng
上
,
biàn
遍
zhǒng
种
jīng
荆
zhēn
榛
。
。
yuàn
愿
tā
他
shēng
生
tā
他
shì
世
,
bù
不
jì
记
zhǎo
爪
ní
泥
hén
痕
。
。
hèn
恨
dāng
当
shí
时
,
bái
白
yī
衣
qīng
青
bìn
鬓
,
rě
惹
xiāng
相
sī
思
,
gū
辜
fù
负
lǜ
绿
luó
罗
qún
裙
。
。
shāng
伤
qíng
情
ěr
耳
、
、
xiǎo
晓
hán
寒
shēn
深
chù
处
,
wǒ
我
shì
是
guī
归
rén
人
。
。