巴山

宋代 李新
飞云冉冉隔层峦,涨水茫茫失旧湾。 自昔秋风悲宋玉,这回夜雨宿巴山。 独行云峤双飞舄,谁置壶浆一解颜。 世事人情随日改,不妨老子解痴顽。
fēi yún rǎn rǎn céng luán   zhǎng shuǐ máng máng shī jiù wān
qiū fēng bēi sòng   zhè huí 宿 shān
xíng yún qiáo shuāng fēi   shuí zhì jiāng jiě yán
shì shì rén qíng suí gǎi   fáng lǎo zi jiě chī wán