巴山

宋代 李新
飛雲冉冉隔層巒,漲水茫茫失舊灣。 自昔秋風悲宋玉,這回夜雨宿巴山。 獨行雲嶠雙飛舄,誰置壺漿一解顏。 世事人情隨日改,不妨老子解痴頑。
fēi yún rǎn rǎn céng luán   zhǎng shuǐ máng máng shī jiù wān
qiū fēng bēi sòng   zhè huí 宿 shān
xíng yún qiáo shuāng fēi   shuí zhì jiāng 漿 jiě yán
shì shì rén qíng suí gǎi   fáng lǎo zi jiě chī wán