报王永兴观田诗

南北朝 刘孝绰
重门寂已暮,寂牍罢嚣尘。轻凉生笋席,微风起扇轮。 浮瓜聊可贵,溢酒亦成珍。复有寒泉井,兼以莹心神。 眷彼忘言客,闲居伊洛滨。顾已惭困地,徒知姜桂辛。 但愿崇明德,无谓德无邻。
chóng mén   xiāo chén qīng liáng shēng sǔn   wēi fēng shàn lún
guā liáo guì   jiǔ chéng zhēn yǒu hán quán jǐng   jiān yíng xīn shén
juàn wàng yán   xián luò bīn cán kùn   zhī jiāng guì xīn
dàn yuàn chóng míng   wèi lín