報王永興觀田詩
重門寂已暮,寂牘罷囂塵。輕涼生筍席,微風起扇輪。
浮瓜聊可貴,溢酒亦成珍。復有寒泉井,兼以瑩心神。
眷彼忘言客,閒居伊洛濱。顧已慚困地,徒知薑桂辛。
但願崇明德,無謂德無鄰。
chóng
重
mén
門
jì
寂
yǐ
已
mù
暮
,
jì
寂
dú
牘
bà
罷
xiāo
囂
chén
塵
。
。
qīng
輕
liáng
涼
shēng
生
sǔn
筍
xí
席
,
wēi
微
fēng
風
qǐ
起
shàn
扇
lún
輪
。
。
fú
浮
guā
瓜
liáo
聊
kě
可
guì
貴
,
yì
溢
jiǔ
酒
yì
亦
chéng
成
zhēn
珍
。
。
fù
復
yǒu
有
hán
寒
quán
泉
jǐng
井
,
jiān
兼
yǐ
以
yíng
瑩
xīn
心
shén
神
。
。
juàn
眷
bǐ
彼
wàng
忘
yán
言
kè
客
,
xián
閒
jū
居
yī
伊
luò
洛
bīn
濱
。
。
gù
顧
yǐ
已
cán
慚
kùn
困
dì
地
,
tú
徒
zhī
知
jiāng
姜
guì
桂
xīn
辛
。
。
dàn
但
yuàn
願
chóng
崇
míng
明
dé
德
,
wú
無
wèi
謂
dé
德
wú
無
lín
鄰
。
。