宝剑篇

明代 何景明
我有双龙之宝剑,重之不灭只吴钩。雄游九天横素秋,雌鸣匣中声啁啾。 扶风豪士邯郸侠,千金在傍不敢酬。雪花星文照玉玦,赠汝慰我心所求。 汝今年才二十四,北上长安见天子。手翳凤凰跨骐骥,肝胆义气无与比。 古花江头春风起,绿袍青绶带秋水。想见提携白日前,更看结佩青云里。 我初铸此良已劳,昆吾铁冶风雷号。宝鞘玉珥黄金错,何以系之赤锦绦。 砍地翻虞沧溟倒,倚天未觉虹蜺高。十年在匣尚未试,尝恐弃置成铅刀。 君不见丰城紫氛埋古狱,星辰夜摇魍魉哭。奇器逢人自有时,肯使尘沙竟湮没。 又不见蓝田宝山空突兀,顽石却指神锋秃。平生虽有不炼钢,一用不谨为弃物,吁嗟戴生尔无忽。
yǒu shuāng lóng zhī bǎo jiàn   zhòng zhī miè zhǐ gōu xióng yóu jiǔ tiān héng qiū   míng xiá zhōng shēng zhōu jiū    
fēng háo shì hán dān xiá   qiān jīn zài bàng gǎn chóu xuě huā xīng wén zhào jué zèng   wèi xīn suǒ qiú    
jīn nián cái èr shí   běi shàng cháng ān jiàn tiān shǒu fèng huáng kuà gān   dǎn    
huā jiāng tóu chūn fēng   绿 páo qīng shòu dài qiū shuǐ xiǎng jiàn xié bái qián gèng   kàn jié pèi qīng yún    
chū zhù liáng láo   kūn tiě fēng léi hào bǎo qiào ěr huáng jīn cuò   zhī chì jǐn tāo    
kǎn fān cāng míng dào   tiān wèi jué hóng gāo shí nián zài xiá shàng wèi shì cháng   kǒng zhì chéng qiān dāo    
jūn jiàn fēng chéng fēn mái   xīng chén yáo wǎng liǎng féng rén yǒu shí kěn   shǐ chén 使 shā jìng yān    
yòu jiàn lán tián bǎo shān kōng   wán shí què zhǐ shén fēng píng shēng suī yǒu liàn gāng   yòng jǐn wèi   jiē dài shēng ěr