寶劍篇

明代 何景明
我有雙龍之寶劍,重之不滅只吳鉤。雄游九天橫素秋,雌鳴匣中聲啁啾。 扶風豪士邯鄲俠,千金在傍不敢酬。雪花星文照玉玦,贈汝慰我心所求。 汝今年才二十四,北上長安見天子。手翳鳳凰跨騏驥,肝膽義氣無與比。 古花江頭春風起,綠袍青綬帶秋水。想見提攜白日前,更看結佩青雲里。 我初鑄此良已勞,昆吾鐵冶風雷號。寶鞘玉珥黃金錯,何以系之赤錦絛。 砍地翻虞滄溟倒,倚天未覺虹蜺高。十年在匣尚未試,嘗恐棄置成鉛刀。 君不見豐城紫氛埋古獄,星辰夜搖魍魎哭。奇器逢人自有時,肯使塵沙竟湮沒。 又不見藍田寶山空突兀,頑石卻指神鋒禿。平生雖有不煉鋼,一用不謹為棄物,吁嗟戴生爾無忽。
yǒu shuāng lóng zhī bǎo jiàn   zhòng zhī miè zhǐ gōu xióng yóu jiǔ tiān héng qiū   míng xiá zhōng shēng zhōu jiū    
fēng háo shì hán dān xiá   qiān jīn zài bàng gǎn chóu xuě huā xīng wén zhào jué zèng   wèi xīn suǒ qiú    
jīn nián cái èr shí   běi shàng cháng ān jiàn tiān shǒu fèng huáng kuà gān   dǎn    
huā jiāng tóu chūn fēng   páo qīng shòu dài qiū shuǐ xiǎng jiàn xié bái qián gèng   kàn jié pèi qīng yún    
chū zhù liáng láo   kūn tiě fēng léi hào bǎo qiào ěr huáng jīn cuò   zhī chì jǐn tāo    
kǎn fān cāng míng dào   tiān wèi jué hóng gāo shí nián zài xiá shàng wèi shì cháng   kǒng zhì chéng qiān dāo    
jūn jiàn fēng chéng fēn mái   xīng chén yáo wǎng liǎng féng rén yǒu shí kěn   shǐ chén 使 shā jìng yān    
yòu jiàn lán tián bǎo shān kōng   wán shí què zhǐ shén fēng 禿 píng shēng suī yǒu liàn gāng   yòng jǐn wèi   jiē dài shēng ěr