半山寺

清代 缪荃孙
松杉干云高百尺,泉声㶁㶁流春碧。路转山回见寺门,游人道是荆公宅。 公昔罢相归金陵,盈廷不合如淄渑。朝廷优礼许归隐,公亦退院同枯僧。 春蛰当年三顾起,归来仍住烟霞里。杨柳萧萧昼掩门,是何宰相村夫子。 文靖经营事已空,一名一字偶然同。题诗聊示追随意,肆口讥评恐未公。 阎罗夏桀纷相扰,座中枕上皆烦恼。何若遽然习气除,一声山鸟忘昏晓。 毁家造寺为亡儿,忏悔前愆荷佛慈。三代以还才第一,可怜生亦不逢时。 遗址至今犹爱慕,银塘菡萏新承露。何年石磴草堂前,再种梅花三百树。
sōng shān gān yún gāo bǎi chǐ   quán shēng guó guó liú chūn zhuǎn shān huí jiàn mén yóu   rén dào shì jīng gōng zhái    
gōng xiāng guī jīn líng   yíng tíng miǎn cháo tíng yōu guī yǐn gōng   tuì yuàn 退 tóng sēng    
chūn zhé dāng nián sān   guī lái réng zhù yān xiá yáng liǔ xiāo xiāo zhòu yǎn mén shì   zǎi xiàng cūn    
wén jìng jīng yíng shì kōng   míng ǒu rán tóng shī liáo shì zhuī suí   kǒu píng kǒng wèi gōng    
yán luó xià jié fēn xiāng rǎo   zuò zhōng zhěn shàng jiē fán nǎo ruò rán chú   shēng shān niǎo wàng hūn xiǎo    
huǐ jiā zào wèi wáng ér   chàn huǐ qián qiān sān dài huán cái   lián shēng féng shí    
zhǐ zhì jīn yóu ài   yín táng hàn dàn xīn chéng nián shí dèng cǎo táng qián zài   zhǒng méi huā sān bǎi shù