八六子

宋代 秦观
倚危亭,恨如芳草,萋萋刬尽还生。念柳外青骢别后,水边红袂分时,怆然暗惊。 无端天与娉婷。夜月一帘幽梦,春风十里柔情。奈回首欢娱,渐随流水,素弦声断,翠绡香减,那堪片片飞花弄晚,蒙蒙残雨笼晴。 正销凝。黄鹂又啼数声。
wēi tíng   hèn fāng cǎo   chǎn jìn hái shēng niàn liǔ wài qīng cōng bié hòu   shuǐ biān hóng mèi fēn shí   chuàng rán àn jīng
duān tiān pīng tíng yuè lián yōu mèng   chūn fēng shí róu qíng nài huí shǒu huān   jiàn suí liú shuǐ   xián shēng duàn   cuì xiāo xiāng jiǎn   kān piàn piàn fēi huā nòng wǎn   méng méng cán lóng qíng
zhèng xiāo níng huáng yòu shù shēng