八六子

宋代 秦觀
倚危亭,恨如芳草,萋萋剗盡還生。念柳外青驄別後,水邊紅袂分時,愴然暗驚。 無端天與娉婷。夜月一簾幽夢,春風十里柔情。奈回首歡娛,漸隨流水,素弦聲斷,翠綃香減,那堪片片飛花弄晚,蒙蒙殘雨籠晴。 正銷凝。黃鸝又啼數聲。
wēi tíng   hèn fāng cǎo   chǎn jìn hái shēng niàn liǔ wài qīng cōng bié hòu   shuǐ biān hóng mèi fēn shí   chuàng rán àn jīng
duān tiān pīng tíng yuè lián yōu mèng   chūn fēng shí róu qíng nài huí shǒu huān   jiàn suí liú shuǐ   xián shēng duàn   cuì xiāo xiāng jiǎn   kān piàn piàn fēi huā nòng wǎn   méng méng cán lóng qíng
zhèng xiāo níng huáng yòu shù shēng