芭蕉

唐代 钱起
幸有青丝用,宁将众草同。心虚含夕露,叶大怯秋风。 细响安禅后,浓阴坐夏中。由来何所喻,持以问支公。
xìng yǒu qīng yòng   níng jiāng zhòng cǎo tóng xīn hán   qiè qiū fēng
xiǎng ān chán hòu   nóng yīn zuò xià zhōng yóu lái suǒ   chí wèn zhī gōng