芭蕉

唐代 錢起
幸有青絲用,寧將眾草同。心虛含夕露,葉大怯秋風。 細響安禪後,濃陰坐夏中。由來何所喻,持以問支公。
xìng yǒu qīng yòng   níng jiāng zhòng cǎo tóng xīn hán   qiè qiū fēng
xiǎng ān chán hòu   nóng yīn zuò xià zhōng yóu lái suǒ   chí wèn zhī gōng