白髭叹

明代 王鏊
我年三十九,白髭有一茎。当时初见之,妻子殊为惊。 今年四十二,白者日益多。朝来明镜中,对之不复嗟。 人生天地间,老去会不免。犹胜严终辈,终身不得见。
nián sān shí jiǔ   bái yǒu jīng dāng shí chū jiàn zhī   shū wèi jīng    
jīn nián shí èr   bái zhě duō zhāo lái míng jìng zhōng duì   zhī jiē    
rén shēng tiān jiān   lǎo huì miǎn yóu shèng yán zhōng bèi zhōng   shēn jiàn