百字令 戊子春暮,寓西湖,坐雨有感

宋代 吴山
绿肥红瘦,正东风欲转,燕莺声碎。烟锁长堤芳草醉,无那两峰如髻。 湿翠粘天,断云贴巘,此际多新态。倚栏凭眺,三径故园荒未。 堪怜美景良辰,没来由、只与愁相对。何事天涯蝴蝶梦,流连客舍难退。 啼鸟多情,落红不管,领略无滋味。暮春也动,闺思来诗内。
绿 féi hóng shòu   zhèng dōng fēng zhuǎn   yàn yīng shēng suì yān suǒ zhǎng fāng cǎo zuì   liǎng fēng
shī 湿 cuì zhān tiān   duàn yún tiē yǎn   duō xīn tài lán píng tiào   sān jìng yuán huāng wèi
kān lián měi jǐng liáng chén   méi lái yóu zhǐ chóu xiāng duì shì tiān dié mèng   liú lián shè nán tuì 退
niǎo duō qíng   luò hóng guǎn   lǐng lüè wèi chūn dòng   guī lái shī nèi