百字令·为隘庵先生题南窗寄傲图

清代 况周颐
琴书静对,共素心、除有孤松千尺。一角云山风雨外,高致幼舆消得。 浮海苍茫,问天沈醉,有恨凭谁识。据梧深坐,篆烟萦损寒碧。 堪叹陶令当年,义熙题遍,总是伤心笔。万一东篱寻旧约,吾骨嶙峋犹昔。 珍重秋期,料量清课,暂许红尘隔。羲黄㝱到北窗,无此闲逸。
qín shū jìng duì   gòng xīn chú yǒu sōng qiān chǐ jiǎo yún shān fēng wài gāo zhì   yòu xiāo de      
hǎi cāng máng   wèn tiān shěn zuì   yǒu hèn píng shuí shí shēn zuò zhuàn   yān yíng sǔn hán    
kān tàn táo lìng dāng nián   biàn   zǒng shì shāng xīn wàn dōng xún jiù yuē   lín xún yóu    
zhēn zhòng qiū   liào liàng qīng   zàn hóng chén huáng mèng dào běi chuāng   xián