百字令 苏州晤归夫人佩珊索题其集

清代 龚自珍
扬帆十日,正天风吹绿,江南万树。遥望灵岩山下气,识有仙才人住。 一代词清,十年心折,闺阁无前古。兰霏玉映,风神消我尘土。 人生才命相妨,男儿女士,历历俱堪数。眼底云萍才合处,又道伤心羁旅。 南国评花,西湖吊旧,东海趋庭去。红妆白也,逢人夸说亲睹。
yáng fān shí   zhèng tiān fēng chuī 绿   jiāng nán wàn shù yáo wàng líng yán shān xià shí   yǒu xiān cái rén zhù    
dài qīng   shí nián xīn zhé   guī qián lán fēi yìng fēng   shén xiāo chén    
rén shēng cái mìng xiāng fáng   nán ér shì   kān shù yǎn yún píng cái chù yòu   dào shāng xīn    
nán guó píng huā   西 diào jiù   dōng hǎi tíng hóng zhuāng bái féng   rén kuā shuō qīn