百字令

清代 顾贞立
云昏雨暗,问天公那得,许多愁绪。应是琐窗无限泪,化作千丝万缕。 病骨虽存,柔肠难续,身世真无味。先离烦恼,被人又早占去。 犹记药碗茶烟,去年今日,相对伤羁旅。回首妆台秋色里,忆著故园花媚。 白发衰翁,红颜少妇,一别十年矣。问古今来,更谁遭际如此。
yún hūn àn   wèn tiān gōng de   duō chóu yìng shì suǒ chuāng xiàn lèi   huà zuò qiān wàn
bìng suī cún   róu cháng nán   shēn shì zhēn wèi xiān fán nǎo   bèi rén yòu zǎo zhàn
yóu yào wǎn chá yān   nián jīn   xiāng duì shāng huí shǒu zhuāng tái qiū   zhù yuán huā mèi
bái shuāi wēng   hóng yán shào   bié shí nián wèn jīn lái   gèng shuí zāo