白苎词

唐代 戴叔伦
馆娃宫中露华冷,月落啼鸦散金井。吴王扶头酒初醒, 秉烛张筵乐清景。美人不眠怜夜永,起舞亭亭乱花影。 新裁白苎胜红绡,玉佩珠缨金步摇。回鸾转凤意自娇, 银筝锦瑟声相调。君恩如水流不断,但愿年年此同宵。 东风吹花落庭树,春色催人等闲去。大家为欢莫延伫, 顷刻铜龙报天曙。
guǎn gōng zhōng huá lěng   yuè luò sàn jīn jǐng wáng tóu jiǔ chū xǐng  
bǐng zhú zhāng yán yuè qīng jǐng měi rén mián lián yǒng   tíng tíng luàn huā yǐng
xīn cái bái zhù shèng hóng xiāo   pèi zhū yīng jīn yáo huí luán zhuǎn fèng jiāo  
yín zhēng jǐn shēng xiāng diào jūn ēn shuǐ liú duàn   dàn yuàn nián nián tóng xiāo
dōng fēng chuī huā luò tíng shù   chūn cuī rén děng xián jiā wèi huān yán zhù  
qǐng tóng lóng bào tiān shǔ