白苧詞

唐代 戴叔倫
館娃宮中露華冷,月落啼鴉散金井。吳王扶頭酒初醒, 秉燭張筵樂清景。美人不眠憐夜永,起舞亭亭亂花影。 新裁白苧勝紅綃,玉佩珠纓金步搖。回鸞轉鳳意自嬌, 銀箏錦瑟聲相調。君恩如水流不斷,但願年年此同宵。 東風吹花落庭樹,春色催人等閒去。大家為歡莫延佇, 頃刻銅龍報天曙。
guǎn gōng zhōng huá lěng   yuè luò sàn jīn jǐng wáng tóu jiǔ chū xǐng  
bǐng zhú zhāng yán yuè qīng jǐng měi rén mián lián yǒng   tíng tíng luàn huā yǐng
xīn cái bái zhù shèng hóng xiāo   pèi zhū yīng jīn yáo huí luán zhuǎn fèng jiāo  
yín zhēng jǐn shēng xiāng diào 調 jūn ēn shuǐ liú duàn   dàn yuàn nián nián tóng xiāo
dōng fēng chuī huā luò tíng shù   chūn cuī rén děng xián jiā wèi huān yán zhù  
qǐng tóng lóng bào tiān shǔ