白苎

宋代 史浩
腊天寒,晓风劲,幽香频吐。精神绰约,谁羡姑射居处。江南探春独步。恨无侣。微语。又谁管、雪势霜威埋妒。且图少陵东阁作诗苦。拟烦玉纤轻拗、宁相许。惜取。栏干遍倚,月淡黄昏,水边清浅,不放红尘染污。似名画手丹青,罢施缃素。不随艳卉,强媚韶光一瞬,飘荡无据。只恐金门,宝鼎方调,时时来觑。便把枝头,豆颗朝天去。
tiān hán   xiǎo fēng jìn   yōu xiāng pín jīng shén chuò yuē   shuí xiàn shè chǔ jiāng nán tàn chūn hèn wēi yòu shuí guǎn xuě shì shuāng wēi mái qiě shǎo líng dōng zuò shī fán xiān qīng ǎo níng xiāng lán gān biàn   yuè dàn huáng hūn   shuǐ biān qīng qiǎn   fàng hóng chén rǎn shì míng huà shǒu dān qīng   shī xiāng suí yàn huì   qiáng mèi sháo guāng shùn   piāo dàng zhǐ kǒng jīn mén   bǎo dǐng fāng diào   shí shí lái biàn 便 zhī tóu   dòu cháo tiān