白苧

宋代 史浩
臘天寒,曉風勁,幽香頻吐。精神綽約,誰羨姑射居處。江南探春獨步。恨無侶。微語。又誰管、雪勢霜威埋妒。且圖少陵東閣作詩苦。擬煩玉纖輕拗、寧相許。惜取。欄干遍倚,月淡黃昏,水邊清淺,不放紅塵染污。似名畫手丹青,罷施緗素。不隨艷卉,強媚韶光一瞬,飄蕩無據。只恐金門,寶鼎方調,時時來覷。便把枝頭,豆顆朝天去。
tiān hán   xiǎo fēng jìn   yōu xiāng pín jīng shén chuò yuē   shuí xiàn shè chǔ jiāng nán tàn chūn hèn wēi yòu shuí guǎn xuě shì shuāng wēi mái qiě shǎo líng dōng zuò shī fán xiān qīng ǎo níng xiāng lán gān biàn   yuè dàn huáng hūn   shuǐ biān qīng qiǎn   fàng hóng chén rǎn shì míng huà shǒu dān qīng   shī xiāng suí yàn huì   qiáng mèi sháo guāng shùn   piāo dàng zhǐ kǒng jīn mén   bǎo dǐng fāng diào 調   shí shí lái biàn 便 zhī tóu   dòu cháo tiān