白玉笙

宋代 郭祥正
白玉笙,咸通十三年琢成。琢成匠人十指秃,进奉明堂声妙曲。 当时应赐恩泽家,流传至煜煜好奢。高堂日日听吹笙,不知国内非和平。 仁兵万众一旦至,国破苍黄笙堕地。虽然讹缺未苦多,却落人间为宝器。 管长纤纤剥笋束,况值吴姬指如玉。不见排星换掩时,自然天韵来相续。 昔时祸乱曲,今日太平歌。兴亡不系白玉笙,但看君王政若何。
bái shēng   xián tōng shí sān nián zhuó chéng zhuó chéng jiàng rén shí zhǐ jìn   fèng míng táng shēng miào    
dāng shí yīng ēn jiā   liú chuán zhì hǎo shē gāo táng tīng chuī shēng   zhī guó nèi fēi píng    
rén bīng wàn zhòng dàn zhì   guó cāng huáng shēng duò suī rán é quē wèi duō què   luò rén jiān wèi bǎo    
guǎn zhǎng xiān xiān sǔn shù   kuàng zhí zhǐ jiàn pái xīng huàn yǎn shí   rán tiān yùn lái xiāng    
shí huò luàn   jīn tài píng xīng wáng bái shēng dàn   kàn jūn wáng zhèng ruò