白云中人为陈知县赋

元代 邓雅
青山何逶迤,白云时卷舒。相看两无心,幽处真自如。 斯人在岩壑,承诏升天衢。回首瞻白云,浩然赋归欤。 朝与白云对,夕同白云居。缥缈落窗户,氤氲拂衣裾。 云中何所乐,所乐在琴书。常恐白云散,门外来徵车。
qīng shān wēi   bái yún shí juǎn shū xiāng kàn liǎng xīn yōu   chù zhēn    
rén zài yán   chéng zhào shēng tiān huí shǒu zhān bái yún hào   rán guī    
cháo bái yún duì   tóng bái yún piāo miǎo luò chuāng hu yīn   yūn    
yún zhōng suǒ   suǒ zài qín shū cháng kǒng bái yún sàn mén   wài lái zhēng chē