白头吟

宋代 唐庚
秋风团扇情,夜雨长门意。高鸟既已逝,前鱼自当弃。 贱妾白头吟,知君怀异心。祗知茂陵女,不忆临邛琴。
qiū fēng tuán shàn qíng   cháng mén gāo niǎo shì qián   dāng    
jiàn qiè bái tóu yín   zhī jūn huái 怀 xīn zhī zhī mào líng   lín qióng qín