白头吟

明代 王世贞
南山有匹鸟,自呼为凤凰。虽复具五色,不能顾其双。 昔者呼凤皇,凤皇不成双。今者呼凤皇,凤意不求皇。 昔求一何难,今飞一何易。今去呼不来,昔来推不去。 新人芙蓉花,旧人芙蓉枝。新人山作眉,旧人霜作眉。 妾无百种态,是君当心际。妾无百种嗤,是君心别时。 床上五弦琴,一弦今一心。新弦终须断,旧弦不可寻。
nán shān yǒu niǎo   wèi fèng huáng suī   néng shuāng    
zhě fèng huáng   fèng huáng chéng shuāng jīn zhě fèng huáng fèng   qiú huáng    
qiú nán   jīn fēi jīn lái   lái tuī    
xīn rén róng huā   jiù rén róng zhī xīn rén shān zuò méi jiù   rén shuāng zuò méi    
qiè bǎi zhǒng tài   shì jūn dāng xīn qiè bǎi zhǒng chī shì   jūn xīn bié shí    
chuáng shàng xián qín   xián jīn xīn xīn xián zhōng duàn jiù   xián xún