白马篇

南北朝 王僧孺
千里生冀北,玉鞘黄金勒。散蹄去无己,摇头意相得。 豪气发西山,雄风擅东国。飞鞚出秦陇,长驱绕岷僰。 承谟若有神,禀算良不惑。瀄汨河水黄,参差嶂云黑。 安能对儿女,垂帷弄毫墨。兼弱不称雄,后得方为特。 此心亦何已,君恩良未塞。不许跨天山,何由报皇德。
qiān shēng běi   qiào huáng jīn sàn   yáo tóu xiāng de
háo 西 shān   xióng fēng shàn dōng guó fēi kòng chū qín lǒng   cháng rào mín
chéng ruò yǒu shén   bǐng suàn liáng huò zhì shuǐ huáng   cēn zhàng yún hēi
ān néng duì ér   chuí wéi nòng háo jiān ruò chēng xióng   hòu fāng wèi
xīn   jūn ēn liáng wèi sāi kuà tiān shān   yóu bào huáng