白鹤寺听琴楼

宋代 林泉生
青山如横琴,双瀑为之弦。何人作此曲,一奏三千年。 上有倚天拂云之乔松,下有伏波步月之苍鼋。松今未凋鼋未老,人间此曲何时了。 我来十月溪水销,古木万壑风萧萧。飞流向我作宫徵,使我听之心寂寥。 临轩再拜问此水,巢由去后谁知己。我今剩有两耳尘,不敢向此溪中洗。 山僧煮茗樵父歌,吾亦无如此水何!
qīng shān héng qín   shuāng wèi zhī xián rén zuò   zòu sān qiān nián
shàng yǒu tiān yún zhī qiáo sōng   xià yǒu yuè zhī cāng yuán sōng jīn wèi diāo yuán wèi lǎo   rén jiān shí le
lái shí yuè shuǐ xiāo   wàn fēng xiāo xiāo fēi liú xiàng zuò gōng zhēng   shǐ 使 tīng zhī xīn liáo
lín xuān zài bài wèn shuǐ   cháo yóu hòu shéi zhī jīn shèng yǒu liǎng ěr chén   gǎn xiàng zhōng
shān sēng zhǔ míng qiáo   shuǐ