白沟河

宋代 文天祥
昔时张叔夜,统兵赴勤王。 东都一不守,羸马迁龙荒。 适过白沟河,裂眦须欲张。 绝粒不遄死,仰天扼其吭。 群臣总奄奄,一土垂天光。 读史识其他,抚卷为凄凉。 我生何不辰,异世忽相望。 皇图遘阳刀,天堑满飞堭。 引兵诣阙下,捧土障澜狂。 出使义不屈,持节还中郎。 六飞独南海,金钺将煌煌。 武侯空威心,出狩惊四方。 吾属竟为虏,世事吁彼苍。 思公有奇节,一死何慨慷。 江淮我分地,我欲投沧浪。 沧浪却不受,中原行路长。 初登项籍宫,次览刘季邦。 涉足河与济,回首嵩与恒。 下车抚梁门,上马指楼桑。 戴星渡一水,惨淡天微茫。 行人为我言,宋辽此分疆。 悬知公死处,为公出涕滂。 恨不持束刍,徘徊官道傍。 我死还在燕,烈烈同肝肠。 今我为公哀,后来谁我伤。 天地垂日月,斯人未云亡。 文武道不坠,我辈终堂堂。
shí zhāng shū   tǒng bīng qín wáng
dōng dōu shǒu   léi qiān lóng huāng
shì guò bái gōu   liè zhāng
jué chuán   yǎng tiān è kēng
qún chén zǒng yǎn yǎn   chuí tiān guāng
shǐ shí   juǎn wèi liáng
shēng chén   shì xiāng wàng
huáng gòu yáng dāo   tiān qiàn mǎn fēi huáng
yǐn bīng què xià   pěng zhàng lán kuáng
chū shǐ 使   chí jié hái zhōng láng
liù fēi nán hǎi   jīn yuè jiāng huáng huáng
hóu kōng wēi xīn   chū shòu jīng fāng
shǔ jìng wèi   shì shì cāng
gōng yǒu jié   kǎi kāng
jiāng huái fēn   tóu cāng làng
cāng làng què shòu   zhōng yuán xíng cháng
chū dēng xiàng gōng   lǎn liú bāng
shè   huí shǒu sōng héng
xià chē liáng mén   shàng zhǐ lóu sāng
dài xīng shuǐ   cǎn dàn tiān wēi máng
xíng rén wéi yán   sòng liáo fēn jiāng
xuán zhī gōng chù   wèi gōng chū pāng
hèn chí shù chú   pái huái guān dào bàng
hái zài yàn   liè liè tóng gān cháng
jīn wèi gōng āi   hòu lái shuí shāng
tiān chuí yuè   rén wèi yún wáng
wén dào zhuì   bèi zhōng táng táng