宋代 苏轼
故园多珍木,翠柏如蒲苇。 幽囚无与乐,百日看不已。 时来拾流胶?一作肪?,未忍践落子。 当年谁所种,少长与我齿。 仰视苍苍干,所阅固多矣。 应见李将军,胆落温御史。 问渊明?或曰:东坡此诗与渊明反,此非知言也。 盖亦相引以造意言者,未始相非也。 元祐五年十月十四日。 ?子知神非形,何复异人天。 岂惟三才中,所在靡不然。 我引而高之,则为星斗悬。 我散而卑之,宁非山与川。 三皇虽云没,至今在我前。 八百要有终,彭祖非永年。 皇皇谋一醉,发此露槿妍。 有酒不辞醉,无酒斯饮泉。 立善求我誉,饥人食馋涎。 委运忧伤生,忧?一作运?去生亦还。 纵浪大化中,正为化所缠。 应尽便须尽,宁复事此言。
yuán duō zhēn   cuì bǎi wěi  
yōu qiú   bǎi kàn  
shí lái shí liú jiāo   ? zuò fáng   ?   wèi rěn jiàn lào  
dāng nián shuí suǒ zhǒng   shào zhǎng chǐ 齿  
yǎng shì cāng cāng gàn   suǒ yuè duō  
yīng jiàn jiāng jūn   dǎn luò wēn shǐ  
wèn yuān míng   ? huò yuē   dōng shī yuān míng fǎn   fēi zhī yán  
gài xiāng yǐn zào yán zhě   wèi shǐ xiāng fēi  
yuán yòu nián shí yuè shí  
  ? zi zhī shén fēi xíng   rén tiān  
wéi sān cái zhōng   suǒ zài rán  
yǐn ér gāo zhī   wèi xīng dǒu xuán  
sàn ér bēi zhī   níng fēi shān chuān  
sān huáng suī yún méi   zhì jīn zài qián  
bǎi yào yǒu zhōng   péng fēi yǒng nián  
huáng huáng móu zuì   jǐn 槿 yán  
yǒu jiǔ zuì   jiǔ yǐn quán  
shàn qiú   rén shí chán xián  
wěi yùn yōu shāng shēng   yōu   ? zuò yùn   ? shēng hái  
zòng làng huà zhōng   zhèng wèi huà suǒ chán  
yīng jǐn biàn 便 jǐn   níng shì yán