宋代 蘇軾
故園多珍木,翠柏如蒲葦。 幽囚無與樂,百日看不已。 時來拾流膠?一作肪?,未忍踐落子。 當年誰所種,少長與我齒。 仰視蒼蒼干,所閱固多矣。 應見李將軍,膽落溫御史。 問淵明?或曰:東坡此詩與淵明反,此非知言也。 蓋亦相引以造意言者,未始相非也。 元祐五年十月十四日。 ?子知神非形,何復異人天。 豈惟三才中,所在靡不然。 我引而高之,則為星斗懸。 我散而卑之,寧非山與川。 三皇雖雲沒,至今在我前。 八百要有終,彭祖非永年。 皇皇謀一醉,發此露槿妍。 有酒不辭醉,無酒斯飲泉。 立善求我譽,飢人食饞涎。 委運憂傷生,憂?一作運?去生亦還。 縱浪大化中,正為化所纏。 應盡便須盡,寧復事此言。
yuán duō zhēn   cuì bǎi wěi  
yōu qiú   bǎi kàn  
shí lái shí liú jiāo   ? zuò fáng   ?   wèi rěn jiàn lào  
dāng nián shuí suǒ zhǒng   shào zhǎng chǐ  
yǎng shì cāng cāng gàn   suǒ yuè duō  
yīng jiàn jiāng jūn   dǎn luò wēn shǐ  
wèn yuān míng   ? huò yuē   dōng shī yuān míng fǎn   fēi zhī yán  
gài xiāng yǐn zào yán zhě   wèi shǐ xiāng fēi  
yuán yòu nián shí yuè shí  
  ? zi zhī shén fēi xíng   rén tiān  
wéi sān cái zhōng   suǒ zài rán  
yǐn ér gāo zhī   wèi xīng dǒu xuán  
sàn ér bēi zhī   níng fēi shān chuān  
sān huáng suī yún méi   zhì jīn zài qián  
bǎi yào yǒu zhōng   péng fēi yǒng nián  
huáng huáng móu zuì   jǐn 槿 yán  
yǒu jiǔ zuì   jiǔ yǐn quán  
shàn qiú   rén shí chán xián  
wěi yùn yōu shāng shēng   yōu   ? zuò yùn   ? shēng hái  
zòng làng huà zhōng   zhèng wèi huà suǒ chán  
yīng jǐn biàn 便 jǐn   níng shì yán