八哀篇 其六 黄山人姬水

明代 王世贞
淳父负奇癖,形骸更土木。伤时伯鸾噫,感遇嗣宗哭。 呕心一锦囊,瑰丽时自足。霏霏吐屑金,宛宛成叶玉。 岂不悟千秋,眼底怨局促。
chún   xíng hái gèng shāng shí luán gǎn   zōng    
ǒu xīn jǐn náng   guī shí fēi fēi xiè jīn wǎn   wǎn chéng    
qiān qiū   yǎn yuàn