懊憹诗和彭孟阳三首 其二
每忆双栖畏影单,迫人霜月五更寒。若为别去终成梦,祇是情深易作澜。
香艳乞怜心冷尽,繁华骄宠意销残。愁来欲采忘忧草,不佩时难佩亦难。
měi
每
yì
忆
shuāng
双
qī
栖
wèi
畏
yǐng
影
dān
单
,
pò
迫
rén
人
shuāng
霜
yuè
月
wǔ
五
gēng
更
hán
寒
ruò
。
wéi
若
bié
为
qù
别
zhōng
去
chéng
终
mèng
成
qí
梦
,
shì
祇
qíng
是
shēn
情
yì
深
zuò
易
lán
作
澜
。
xiāng
香
yàn
艳
qǐ
乞
lián
怜
xīn
心
lěng
冷
jǐn
尽
,
fán
繁
huá
华
jiāo
骄
chǒng
宠
yì
意
xiāo
销
cán
残
chóu
。
lái
愁
yù
来
cǎi
欲
wàng
采
yōu
忘
cǎo
忧
bù
草
,
pèi
不
shí
佩
nán
时
pèi
难
yì
佩
nán
亦
难
。